
Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Tự truyện
Chủ đề:
lính kể
Tác giả: Hoàng Thái Sơn

Bấm vào đây để in ra giấy (Print PDF)
Đại
tá Trần Phương Quế – Tiểu đoàn trưởng Tiểu Đoàn 91 Biệt Cách Nhảy
Dù – “Rồi có một ngày, sẽ
một ngày chinh chiến tàn...”
Đó là câu đầu bài ca “Một
Mai Giã Từ Vũ Khí”. Tôi
không nhớ tên tác giả nhưng âm điệu lời ca vẫn mãi xoáy nghiến da
diết tâm trí tôi, một kẻ giã từ vũ khí lúc cuộc chiến gia tăng
khốc liệt vào những năm 1973–1974... Trở về đời sống “phó thường
dân Nam Kỳ” trong cái tâm trạng tàn phế ấy, những người thân tôi
thường an ủi: “Thôi thế cũng yên một bề!” Tôi thì không tin như
thế – cái “tưởng rằng đã yên”, thực ra chưa hẳn đã thật yên vì...
mùi thuốc súng, khói lửa chiến chinh đang có khuynh hướng tiến
dần về Sài Gòn.
Rồi chỉ 1 năm sau đó, “... sẽ một ngày
chinh chiến tàn...” và chinh chiến đã tàn! đã tàn thật rồi!!!
Tiếng súng không còn nữa trên các nẻo quê hương yêu dấu, mà thay
vào đó, những tiếng thương đau hờn oán vang dội trên khắp dải đất
quê hương.
Bởi chinh chiến tàn... để mở màn cho một địa
ngục trần gian của thiên đường cộng sản: lao ngục tù đày với vỏ
bọc mỹ miều xảo trá là “tập trung cải tạo”, nhưng thực ra là bị
cầm tù lao động khổ sai, người dân bị ép đi vùng kinh tế mới nơi
rừng thiêng nước độc, bị cưỡng bức lao động bằng hình thức lao
động tiên phong, thanh thiếu niên học sinh bị ép buộc tham gia
các tổ chức tay sai, và đặc biệt khắp nơi nhan nhản những khẩu
hiệu nhố nhăng, lố bịch như “làm ngày không đủ, tranh thủ làm
đêm, làm thêm giờ nghỉ!”
Những lớp người trước tôi, những
lớp người cùng thời và những lớp người sau tôi, đã chôn vùi giấc
mộng bình thường, một cuộc sống hài hòa thanh thản, vào những nơi
tận cùng khốn khổ của cái gọi là đỉnh cao xã hội chủ nghĩa.
Thời gian vẫn lạnh lùng trôi và tôi vẫn cứ im lặng kéo dài
cuộc sống qua các trại tù lao động khổ sai của bọn phỉ quyền Hà
Nội từ miền nam ra Bắc rồi lại trở về miền Nam. Trong thời gian
lưu đày đó, tôi gặp lại Đại tá Hồ Tiêu (cựu Tư lệnh LLĐB), Đại tá
Phan Văn Huấn (Chỉ huy trưởng LĐ 81 BCND), Đại tá Trần Phương Quế
(Trung đoàn trưởng Trung ĐOÀN 9/SĐ5BB, nguyên Tiểu đoàn trưởng TĐ
91 BCND/LLĐB năm 1968–1970), cùng các bạn: Hiếu, Ẩn, Vân, Phan
(bạn học thời trung học) và còn nhiều bạn khác nữa, v.v.
Trong hoàn cảnh lưu đày ấy, những phút tâm tình bên nhau là những
an ủi, những niềm vui nhen nhúm lên những hy vọng mà sống, dù
rằng chúng tôi vẫn biết hy vọng đó chỉ là ảo vọng, một thứ ảo
vọng phủ dụ, đánh lừa giác quan, nhưng không thể phủ nhận sự có
mặt của nó được. Nói cách khác, chúng tôi mặc nhiên đón nhận nó
để quên đi những nhục hình tù đày.
Về chuyện lính tráng,
tôi được nghe “Đích Thân 61” (61 là danh hiệu của Đại tá Trần
Phương Quế, Trung đoàn trưởng TĐ9/SĐ5BB) kể về Thiếu tá Nguyễn
Ích Đoan (Tiểu đoàn trưởng TĐ1/Trung đoàn 9) đã đánh một trận
tuyệt vời... để đời! Đó là trận đánh trên đồi KHÔNG TÊN giữa Lai
Khê và Bến Cát vào khoảng tháng 4 năm 1974. Căn cứ 81 của Địa
Phương Quân ở gần Bến Cát, được coi như một tiền đồn quan trọng
của Bến Cát, Lai Khê thuộc tỉnh Bình Dương.
Căn cứ 81 này
bị bọn cộng phỉ tấn công. Quân Đoàn III đã cử Sư Đoàn 18 BB giải
vây nhưng sau đó chỉ định Sư Đoàn 5 BB lãnh trách nhiệm giải tỏa
khu vực Căn cứ 81 đó vì Sư Đoàn 5 Bộ Binh hiểu rõ về vùng này.
Trọng trách giải tỏa cả khu vực đã được giao cho Trung Đoàn
9/SĐ5BB vì Tướng Lê Nguyên Vỹ, Tư Lệnh SĐ5 BB, tin tưởng vào khả
năng cũng như kinh nghiệm tác chiến của Trung tá Trần Phương Quế,
Trung đoàn trưởng – Trung Đoàn 9/SĐ5 Bộ Binh.
Nhân đây,
tôi xin một vài hàng sơ lược về Đại tá Trần Phương Quế. Ông
nguyên là Tiểu đoàn trưởng, Tiểu Đoàn 91 Biệt Cách Nhảy Dù
(BCND)/Lực Lượng Đặc Biệt (LLĐB) (1968–1970). Đến cuối năm 1970,
LLĐB/VN giải tán nhưng giữ lại hai đơn vị là Tiểu Đoàn 81 BCND và
Trung Tâm Huấn Luyện Hành Quân Delta, và sáp nhập (hai đơn vị đó)
để thành lập Liên Đoàn 81 BCND. Trung tá Phan Văn Huấn (nguyên
Chỉ huy trưởng TTHL/HQ/Delta) làm Chỉ huy trưởng và Trung tá Trần
Phương Quế làm Chỉ huy phó.
Sau đó Trung tá Trần Phương
Quế thuyên chuyển qua Sư Đoàn 5 Bộ Binh giữ chức vụ Trung đoàn
trưởng.
Trung Đoàn 9/SĐ5BB. Ngoài Trung tá Quế ra, còn 3
sĩ quan khác ở LĐ 81 BCND là Đại uý Nguyễn Ích Đoan, Trung uý Mã
Thế Kiệt, và Trung uý Nguyễn Văn Tôi cũng chuyển sang SĐ5 BB.
Đại uý Nguyễn Ích Đoan sau thăng cấp thiếu tá giữ chức vụ
Tiểu đoàn trưởng TĐ1/Trung đoàn 9 của Trung tá Quế. Còn Trung uý
Kiệt và Tôi đều là Đại đội trưởng Trinh Sát của Trung Đoàn và Sư
Đoàn. Riêng Trung uý Kiệt sau đó đã tử trận (tôi không nhớ rõ
thời gian).
Trở lại chuyện trận đánh tại Đồi KHÔNG TÊN của
TĐ1 do Thiếu tá Đoan làm Tiểu đoàn trưởng. Đây là 1 trận đánh
tuyệt vời, độc đáo mà Thiếu tá Đoan đã dùng chiến thuật “địa
đạo”, nghĩa là đào giao thông hào (dưới đất) từ dưới chân đồi lên
lưng chừng đồi rồi đào tách ra hai ngả để tấn công lên đỉnh đồi
bọn phỉ quân đang chiếm đóng. Ngay từ khi nhảy vào trận địa,
Thiếu tá Đoan cũng nắm vững tình hình địch ở rải rác các vùng
quanh chân đồi gần Căn cứ 81 Địa Phương Quân. Do đó, Thiếu tá
Đoan khi dùng chiến thuật đào giao thông hào (địa đạo) đã rất
thận trọng trong mọi hành động dù thật nhỏ nhặt, cũng như luôn
luôn theo dõi, nghe ngóng để làm chủ được tình thế. Cho nên khi
tấn công đã tiêu diệt bọn phỉ quân Bắc Việt xâm lược ngay trong
đợt khai hỏa đầu tiên mà bọn địch không hề hay biết và trở tay
kịp. Rồi những đợt tấn công kế tiếp theo đó, lũ phỉ quân Bắc Việt
xâm lược đã bỏ xác tại trận hàng trăm tên cùng với hàng trăm vũ
khí đủ loại bỏ lại ngay trên chiến trường. Chỉ một số nhỏ tàn
quân địch kinh hồn bạt vía tháo chạy được vào rừng.
Trung
tá Quế đích thân chỉ huy trận đánh đó. Ông hầu như túc trực 24/24
tại Phòng Hành Quân Tiền Phương để theo dõi và chỉ huy. Khi Thiếu
tá Đoan báo cáo khai lệnh tấn công, Trung tá Quế đã nghe tiếng
súng nổ cùng với tiếng hô xung phong của TĐ1 (vang lên trong máy
truyền tin). Trong phòng truyền tin, cả Bộ Chỉ Huy Tiền Phương
của Trung tá Quế im lặng chờ đợi kết quả.
Khi những tiếng
hò hét cùng với với tiếng reo của binh sĩ Tiểu Đoàn 1 vừa vang
dội trong máy truyền tin thì cả Bộ CH/TP của Trung tá Quế cũng vỗ
tay reo hò như đang tham chiến vậy. Những đợt báo cáo hoàn toàn
tiêu diệt địch của Thiếu tá Đoan làm tất cả mọi người đang túc
trực theo dõi trận đánh quên cả mệt mỏi vì mất ngủ.
Trung
tá Quế sau đó được thăng cấp đại tá.
Với tôi, không phải
vì là thuộc cấp của Trung tá Quế (từ 1968, tôi thuyên chuyển về
TĐ91 BCND dưới quyền chỉ huy của ông), nhưng tôi cũng lấy làm
hãnh diện về những lời đích thân (Trung tá Quế) tâm tình với tôi
(năm 1983 khi còn ở Nam Hà), ông nói:
“... Dầu sao thì
mình cũng hãnh diện về trận đánh Đồi Không Tên đó vì chúng tôi
đều gốc Biệt Cách Dù mà”... Có điều đau buồn là Thiếu tá Đoan đã
bị bọn phỉ quân phỉ quyền Hà Nội tiểu nhân hèn hạ đày đọa đến
chết trong trại lao tù khổ sai Hoàng Liên Sơn. Tôi không nhớ năm
nào vì không ở chung trại với Thiếu tá Đoan.
Thật không
ngờ, 3 Sĩ Quan Biệt Cách Nhảy Dù hào hùng ngày nào đã uất hờn bỏ
xác lại ở vùng rừng núi Hoàng Liên Sơn, Yên Bái: Thiếu tá Đoan,
Đại uý Trường, và Đại uý Tiếu.
Bây giờ, tôi xin mượn những
dòng này thay nén hương lòng thắp lên tưởng nhớ đến Thiếu tá
Đoan, Đại uý Tiếu, Đại uý Trường... những SQ/QLVNCH can trường
quả cảm đã bỏ xác trong các trại tù lao động khổ sai của bọn giặc
cướp cộng sản Bắc Việt.
Rồi sau Tết 1984, tôi trở về từ
trại tù cộng sản, từ cái “lồng nhỏ” chuyển sang cái “lồng lớn
XHCN”, tôi chỉ thấy lạc lõng và mất mát. Mãi đến năm 1988 và
1989, có những đợt thả sĩ quan cấp tá và những thành phần “cứng
đầu ác ôn”, tôi tìm đến thăm các cấp chỉ huy ngày trước như Đại
tá Hồ Tiêu, Đại tá Huấn, Đại tá Quế, Đại tá Đại...
Một cảm
giác lâng lâng tìm về... một chút gì để nhớ để quên... khó mà
diễn tả được. Tôi cũng tìm gặp bạn bè cũ và các hạ sĩ quan, binh
sĩ thuộc cấp trước đây. Một niềm vui dù nho nhỏ, cũng thấy mình
bớt đi chút ít bụi phiền và nhen nhúm lên một hy vọng mong manh
sớm thoát khỏi “thiên đường cộng sản”...
Một lần, tôi đến
thăm Đại tá Quế ở trong một ngõ hẻm đường Phan Đình Phùng, gần
chợ Vườn Chuối. Đó là căn nhà của người thân của Đại tá Quế cho ở
nhờ vì sau khi “đích thân” đi bọn phỉ quyền Hà Nội hèn hạ bắt đi
tù lao động khổ sai tại Bắc Việt, một “biến cố” đã xảy ra và cả
gia đình đích thân đã bị bọn phỉ quyền lấy cớ trục xuất khỏi căn
nhà đang ở tại Cư Xá Sĩ Quan Lam Sơn, Gò Vấp, để bọn chúng chiếm
đoạt.
Đích thân nhiều lần nói với tôi: “... chuyện đã qua
hãy để cho qua... gia đình tôi không muốn khơi lại...”
Hoàng Thái Sơn



thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch

|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by tqh chuyển
Đăng ngày
Thứ Ba, October 14, 2025
tkd Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH