
Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Tự Truyện
Chủ đề:
lính kể
Tác giả:
Hoàng Quân

Bấm vào đây để in ra giấy (Print PDF)
Anh
cảm ơn em Quang nhé! Nhờ những lời chia sẻ của em nhắc anh
nhớ lại cái đêm chúng ta rời chiến trường Thường Đức (Đỉnh
1062) tại Quảng Nam. Một trận chiến khốc liệt, đẫm máu, bi
hùng lẫn vinh quang của QLVNCH đã đi vào quân sử.
Quang viết “Lúc TĐ 11 mình chuyển quân về Thường Đức, Đại
Đội 111 mình đi trước, anh và tụi em lại ngồi chiếc GMC đi
đầu, qua sân bay Phú Bài lúc sau em thấy chiếc đầm già L19
lượn trên đầu em thấy cũng ấm lòng, ai dè gần tới đèo Hải
Vân nó bỏ mình quay đi luôn. Khi đoàn xe leo đèo Hải Vân
được một lúc. Tụi VC nó thụt B40 em nghe như một bầy ong bay
qua đầu, rồi tiếng nổ uỳnh, khói bốc đen nơi gềnh đá dưới
biển. Phản ứng tự nhiên em bắn về hướng tiếng nổ đầu tiên,
Hạ sĩ nhất Hóa cũng thụt M79 theo & các em khác cũng khai
hỏa theo, chợt nghe tiếng mấy người dân đốn củi dưới chân
đồi giơ hai tay lên la gào: chúng tôi là dân. May mà tụi em
bắn giữa lưng chừng đồi và cái may lớn là thằng thụt B40 bắn
còn dở, chứ không xe lật xuống đèo giờ em đâu còn ngồi đây
tán gẫu với anh.
Anh cho tài xế dừng xe rồi xuống xe
hỏi ai bắn trước, em nói dạ em... em nghĩ chống phục kích
chỉ có bắn xối xả về hướng địch & cũng để lấy lại tinh thần
thôi phải hông anh? Hồi đó em vẫn còn khờ, không biết nói
anh em nhảy xuống xe, chứ xe đậu lại tụi VC nó thụt trái nữa
thì ăn cho hết luôn. Dừng một lúc đoàn xe lại lăn bánh, lần
này tụi ‘hán tử’ từ trên đỉnh đồi nó chơi cối 61 không sạc
rót lên đoàn xe. Không biết có phải tụi nó bắn dở hay mục
tiêu di động nên tụi nó bắn gió hết ráo. Chỉ tội anh tài xế
yểm trợ quân vận hoảng sợ quá, leo đèo mà hắn lạng thấy
sướng, em ngồi sau nhìn hông biết anh nói gì mà hắn bình
tĩnh lại & xe cũng hết chạy lạng quạng...
hj hj”
[1]
Vâng, Vào thời gian đó Tiểu Đoàn 11 của chúng ta phải
nằm lại phía bắc đèo Hải Vân để bảo vệ Huế. Nhưng mặt trận
Thường Đức đang sôi sùng sục. Lữ Đoàn I và III đang quần
thảo sống chết với 2 Sư đoàn CS/BV trên Đỉnh 1062, 383...
Nhảy Dù đã giành lại 1062 với tổn thất nặng nề, phía VC họ
tổn thất gấp 3 lần bên ta. Tuy nhiên vẫn chưa chiếm lại được
quận lỵ Thường Đức. Sư Đoàn Dù e rằng địch sẽ tung thêm 1 Sư
Đoàn để phản công giành lại 1062. cho nên Tiểu Đoàn 11 khẩn
cấp được đưa vào chiến trường để chặn mũi dùi phản công của
địch đồng thời chiếm lại 383 và tràn xuống lấy lại thị xã
Thường Đức.
Khi đoàn quân xa chở TĐ11 vượt đèo Hải
vân, Đại Đội 111 đi đầu, anh ngồi ở chiếc GMC đầu tiên và bị
phục kích như em nói. Khi những quả B40 bay vút qua đầu và
nổ dưới ghềnh đá, anh biết mình bị phục kích, nhưng anh
không cho lệnh ngừng lại vì anh nghĩ nếu chúng cố tình phục
kích thì không bao giờ đánh mạnh vào toán quân đầu mà nỗ lực
chính phải dồn vào đoạn giữa, vả lại nếu xe đầu dừng lại thì
những chiếc sau sẽ dừng lại và chết cứng trong hỏa lực của
địch. Cho nên mình phải thoát ra ngoài tầm đạn rồi dừng lại
chỉnh đốn hàng quân đánh vào hông địch để giải vây. Tội cho
anh tài xế anh ta run bần bật, tay lái loạng choạng và chiếc
xe lạng trên đường đèo thật nguy hiểm. Anh cầm khẩu Colt 45
đập mạnh vào thành xe và hét lớn vào tai anh ta “TÔI CHƯA
CHẾT, ANH KHÔNG CHẾT ĐÂU, HÃY TIẾP TỤC CHẠY KHÔNG ĐƯỢC
DỪNG”. Từ đó anh ta bình tỉnh lại.
ĐÊM ĐOẠN
CHIẾN...
Đại Đội 111 là mũi nhọn xung kích
của TĐ khi vào Thường Đức.
Đặt bước chân đầu tiên
trên lối mòn dẫn lên Đỉnh 1062, con đường ngoằn ngèo qua
từng cụm đá cheo leo, hết ngọn đồi này tiếp ngọn đồi khác,
đồi lại đồi, nhìn lên 1062 vẫn còn cao hun hút. Trên lối mòn
ấy dấu vết của bom đạn, những bông băng đẫm máu, những vết
máu loang trên mặt đá đã trở thành đen sậm. Những thương
binh của TĐ8 đang lếch thếch dìu nhau xuống đồi, và rất
nhiều những cái xác của các chiến sĩ đã hy sinh gói trong
poncho được hai chiến binh gầy gò, hốc hác gánh trên vai,
trên gương mặt mọi người lộ ra sức chịu đựng cùng cực, nỗi
kinh hoàng lẫn niềm đau thương tột bực. Họ đang rời địa
ngục, trong khi chúng tôi theo bước chân của họ đi vào địa
ngục. Không biết rồi đây trong chúng tôi mấy ai được quay
lại lối mòn này mà còn nguyên vẹn?
Lúc đó lòng tôi
chùng lại, hình như có một cụm mây u ám đang phủ trong tâm
tôi. Nhìn những chiến binh thân thương đang nặng nhọc bước
từng bước khó khăn qua từng mõm đá, trên vai nặng trĩu chiếc
ba lô thức ăn và súng đạn. Tự dưng tôi thấy thương họ vô
cùng. Xế chiều chúng tôi cũng đến được vùng trách nhiệm của
TĐ7, Bộ chỉ huy TĐ nằm dưới Đỉnh 1062 nhưng không xa. Tôi
được Thiếu tá Nguyễn Lô Tiểu đoàn trưởng mang đến cho tôi 1
ly rượu mạnh, uống xong ông nói qua tình hình ta và địch và
chúc tôi bình an. Sập tối tôi cũng vừa rải xong các Trung
Đội theo tuyến phòng ngự của TĐ7 sau khi được những người
bạn “sinh bắc tử nam” tặng cho nhiều tràng đại liên 12.8ly,
B40, và sơn pháo chào đón.
Nhiệm vụ của ĐĐ tôi sáng
hôm sau là phải đánh bật tất cả địch còn đang bám lại chung
quanh Đỉnh 1062, nhất là các đỉnh đồi nhỏ chung quanh ven
đỉnh về hướng Đồi 383. Sau mấy ngày liên miên quần thảo tôi
đã dọn sạch từ đỉnh cho đến tận đáy thung lũng. Địch chạy về
cố thủ tại 383, là một căn cứ cũ của Mỹ rất kiên cố.
Ngày N, tôi nhận lệnh phải chiếm cho được 383 làm bàn đạp
lấy lại chi khu Thường Đức, vì quân lỵ Thường Đức nằm dưới
chân 383. Sau mấy ngày tự thân nghiên cứu, có khi tiến gần
sát với hàng rào căn cứ. Tôi nhận thấy không thể dùng con
đường yên ngựa chọc thẳng vào 383 mà TĐ9 đã làm trước đây
với tổn thất thật nặng nề mới chiếm được (sau đó địch phản
công và chiếm lại). Tôi quyết định dùng cách đột kích vào
ban đêm trước bình minh bằng những toán cảm tử đánh bằng lựu
đan, xuyên qua từ hướng thung lũng nơi địch không ngờ tới.
Tôi được tăng cường thêm 1 Trung Đội từ Đại Đội 113, Trung
Đội này do Chuẩn uý Sơn chỉ huy (Anh bị thương ở 383). Hơn 2
ngày chuẩn bị và thực tập trên sa bàn sau khi đã xâm mìn
đánh dấu con đường tiếp cận căn cứ, chúng tôi chỉ chờ ngày N
và giờ G để khai tử Đồi 383.
Thật bất ngờ, tôi được
cho biết Sư Đoàn Nhảy Dù sẽ đoạn chiến tại Thường Đức để
nhận nhiệm vụ mới vô cùng quan trong, và tất cả sẽ rút trong
đêm nay. Riêng tôi và ĐĐ phải nằm tại chỗ để nghi binh và
cầm chân địch nếu chúng truy kích (vì đơn vị tôi nằm xa nhất
và gần địch nhất). Tất cả đạn súng cối 60ly đều dồn hết cho
tôi, cứ mỗi 5 hay mười phút tôi phải bắn vài quả về hướng
địch để thầm nói với chúng ND đang còn đây.
Chiều
xuống thật nhanh nơi vùng rừng núi. Bóng đêm phủ xuống. Tất
cả các đại đơn vị bắt đầu rời Thường Đức chỉ còn một mình
tôi và Đai Đội còn nằm lại giữa lòng địch và chung quanh là
núi cao rừng thẳm. Tôi nhìn về hướng Đông và Đông–Bắc những
ánh lửa bập bùng ngoằn ngèo trong đêm giữa núi rừng như
những con rồng lửa bay lượn trên không trung thật hùng vĩ và
ngoạn mục cho đến khi những con rồng đó mờ dần và mất hút.
Tất cả những chiến binh đều sẵn sàng nhưng vẫn ngồi tại
phòng tuyến. Đạn cối đã bắn hết rồi, tôi nhìn đồng hồ, cái
kim bằng lân tinh cho tôi thấy đã gần 2:00g khuya.
Không thể chần chờ nữa, nếu muộn chúng tôi sẽ không tài nào
thoát ra khỏi vùng tử địa này. Tôi nghĩ họ biết chúng tôi
đang rút (làm sao mà không biết khi những con rồng lửa do
ánh đuốc làm bằng giấy bọc sáp nhựa của những quả cối 80ly
và 60ly hừng hực sáng trưng làm thành những con rồng lửa bay
lượn trên lưng sườn núi càng lúc càng mờ và xa dần). Sỡ dĩ
họ không truy kích vì trong đêm làm sao điều quân giữa núi
rừng? Chỉ có chúng tôi phải liều mạng đi trong đêm mà thôi.
Tôi ra lệnh thoái binh, Trung Đội 1 dẫn đầu, giới hạn tối đa
ánh đuốc, tất cả nắm áo nhau mà đi, tuyệt đối im lặng, tất
cả máy truyền tin im lặng vô tuyến trừ trường hợp tối cần.
Tiểu Đội cuối cùng gài trái sáng và lựu đạn mỗi khoảng cách
2 trăm bước để phát hiện khi địch đuổi theo gần mình. Đoàn
quân âm thầm như những bóng ma, cứ thế xé rừng mà đi. Thỉnh
thoảng chúng tôi thấy có ánh sáng lóe lên hay 1 tiếng nổ của
lựu đan phía sau lưng chúng tôi nhưng hơi xa. có lẽ bọn
trinh sát đang bám theo hay 1 con thú hoang nào đó vướng
phải đồ chơi cài lại.
Mãi đến 5:00g chiều chúng tôi
mới ra tới đúng điểm hẹn. Một đoàn xe GMC chờ sẵn để mang
chúng tôi về điểm đóng quân an toàn. Kiểm điểm lại cả ĐĐ chỉ
mất tích 1 người, tôi đoán, chắc anh ấy bị nước cuốn khi
chúng tôi vượt 1 cái thác lớn trong đêm. Đã gần nửa thế kỷ
qua rồi mỗi lần nhớ lại cái đêm đó mà rùng mình và thầm cảm
ơn Thựơng Đế đã che chở cho đơn vị chúng tôi thoát hiểm một
cách thần kỳ.
Hoàng Quân

Tác giả ghi chú:
[1] Phạm Văn
Quang là một HSQ ưu tú trẻ trung và dũng cảm của Đại Đội
111/ND.
*
Những con số như “1062, 383...” là vòng cao độ trên bản đồ
hành quân. Ngoài thực tế đó là chiều cao của ngọn núi hay
ngọn đồi so với mực nước biển được tính bằng mét.
[**]
Hình trên không phải là Logo thật của TĐ11ND. Chỉ là sáng
tác nghệ thuật của một cựu chiến binh ND. Nhưng nó mang trọn
vẹn ý nghĩa của Logo thật là “SONG KIẾM TRẤN ẢI, BẢO VỆ TỔ
QUỐC”. Xin các chiến hữu đừng lẫn lộn.



thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch

|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nguồn: internet eMail by tqh chuyển
Đăng ngày Thứ
Bảy, July 5, 2025
tkd. Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH