
Gia Đình Mũ Đỏ Việt Nam
Vùng Thủ đô Hoa Thịnh Đốn và Phụ cận
Tự truyện
Chủ đề:
lính kể
Tác giả:
Robert J. “Mo” Moberg
Người dịch:
Vũ Đình Hiếu

Bấm vào đây để in ra giấy (Print PDF)

Những
Chiến Sĩ chiến đấu bảo vệ Miền Nam đã và đang tiếp tục chiến
đấu cho Việt Nam Tự Do.
Phi hành đoàn trên chiếc trực
thăng gồm có: Chuẩn uý Johnson, cơ khí trưởng Smith, xạ thủ
đại liên (không chắc chắn), một người lính trẻ tên là
Gourley, tôi ngồi ghế bên trái, và Trung sĩ nhất Walter
“Doc” Simpson điều khiển sợi dây câu toán biệt kích.
Toán Biệt Kích Delta bị địch săn đuổi, đã lẩn tránh hai
ngày. Thiếu tá Eldon(?) Smith ngồi trên trực thăng chỉ huy
cùng với Thiếu tá Charles (Bruiser) Allen, chỉ huy đơn vị
hành quân Delta. Toán biệt kích lẩn trốn trong rừng vẫn chưa
tìm được một bãi đáp trên một rặng núi. Phi cơ quan sát FAC
nhìn thấy toán biệt kích qua một khoảng trống, không bị lá
cây che khuất giữa rừng núi mênh mông. Một trực thăng bay
vào, thả dây câu xuống lôi lên được ba nguời, một Hoa Kỳ hai
Việt Nam, đổi lại chiếc trực thăng bị trúng đạn nhiều chỗ.
Ngồi trên chiếc trực thăng chỉ huy, hai ông Thiếu tá
Smith và Bruiser ra lệnh cho chiếc trực thăng “bốc” bay ra
khỏi khu vực nguy hiểm và ra lệnh cho Trung sĩ nhất Orville
G (Robbie) Robinette, trưởng toán Biệt Kích Delta vẫn còn ở
dưới đất “sắp xếp theo thứ tự và tìm một bãi đáp an toàn”
(Get your shit in order and find a safe LZ!). Robbie trả lời
ông sếp tỉnh bơ “Tôi đã xong thứ tự, đang tìm con chuồn
chuồn mà ông hứa sẽ đem chúng tôi ta” (I got my shit in
order. I’m just looking for that slick you promised would
get us out here).
Biết rằng toán biệt kích vẫn còn ba
người ở dưới đất, sẽ không đủ sức chống cự với địch quân lâu
dài, tôi yêu cầu trực thăng chỉ huy cho phép tôi bay thật
thấp, sát đầu ngọn cây vào bốc toán biệt kích. Chiếc C&C cho
tôi biết hướng bay, phải... trái... v.v. Tôi bay vào và
trông thấy toán biệt kích ở dưới đất, qua một khoảng trống
giữa mầu xanh của lá cây rừng trùng điệp. “Doc” thả sợi dây
câu xuống thật nhanh, gần 200 bộ, vẫn chưa chạm mặt đất, tôi
phải hạ thấp chiếc trực thăng thêm chút nữa. Đúng lúc đó,
người cơ khí trưởng Smith báo cáo, trực thăng trúng đạn súng
nhỏ của địch. Đồng thời “Doc” báo cáo, Trung sĩ Jay Graves
đã ngồi vào sợi dây, đang kéo lên. Chúng tôi không làm được
gì hơn, đứng chịu trận, nếu bay đi, chắc chắn Trung sĩ
Graves sẽ bị cành cây đâm vào người chết. Cùng lúc, tôi có
cảm tưởng như chiếc trực thăng từ từ bốc lên cao, kính chắn
gió vỡ toang và khói tràn đầy trong phi cơ. Hình như phi cơ
trúng B–40 của địch và bắt đầu dạt qua bên trái. Nhìn sang
bên cạnh, Johnson cũng đang tái mặt hai tay nắm chặt cần lái
nhưng không điều khiển được chiếc máy bay. Tôi quyết định
cho chiếc trực thăng rơi trên đầu những ngọn cây cao khoảng
500 bộ trên thung lũng. Tiếp theo tôi chỉ biết chiếc trực
thăng chúi mũi xuống ngọn cây rồi lật ngửa, nằm vắt ngang
trên ngọn cây cách mặt đất khoảng sáu bộ.
Tôi không
mở được cánh cửa, hét thật to “Súng của tôi đâu?”. “Doc”
nhét vào tay tôi khẩu súng M–16 của anh ta rồi nói “Đây, cầm
khẩu của tôi rồi chạy ra khỏi chiếc trực thăng ngay!”. Tôi
bò ra khỏi trực thăng, “Doc” và Smitty rơi ra khỏi chiếc
trực thăng xuống đất, hình như bị gẫy xương sườn. Johnson,
xạ thủ đại liên M–60 bò ra an toàn. “Doc” và tôi leo lên
chiếc trực thăng trở lại lần nữa tháo khẩu đại liên M–60 và
lấy túi đựng đồ cấp cứu, tôi tìm thấy khẩu CAR–15 của mình.
Anh lính Mũ Xanh Graves chạy lại ôm tôi nói “Tôi biết, anh
sẽ đến cứu tôi”.
Trưởng toán biệt kích Robbie cũng
chạy lại nói với tôi “Ông muốn nắm quyền chỉ huy không?”.
Tôi trả lời, ông bạn đang làm được việc, cứ tiếp tục nhiệm
vụ chỉ huy và muốn chúng tôi (phi hành đoàn trực thăng) làm
gì. Robbie chỉ định vị trí chiến đấu và xạ trường cho chúng
tôi, sắp đặt ổ phục kích trên con đường mòn chạy ngang qua,
gần chiếc trực thăng bị rơi. Thiếu tá “Bruiser” chỉ huy
trưởng hành quân Delta, ra lệnh cho chúng tôi giữ vững vị
trí chiến đấu, đợi ông ta tìm một bãi đáp và đem lên một Đại
Đội xung kích thuộc Tiểu Đoàn 91 (Biệt Cách Dù) lên tiếp
ứng. Tôi chia nước uống và đạn dược trong túi cấp cứu cho
mọi người, trong khi “Doc” sắp đặt khẩu đại liên M–60 gần
chỗ tôi. Tuyến phòng thủ của toán biệt kích trở nên im lặng
lạ thường, tôi nằm thủ thế quan sát khu vực xạ trường. Bỗng
tôi nghe có tiếng nói Việt Nam văng vẳng, rồi một tên địch
xuất hiện cách chỗ bọn tôi bố trí khoảng 20 thước, nhìn
xuống chân đồi. Khi người lính Bắc Việt dừng lại quan sát,
Tiểu Đội của anh ta cũng lên đến nơi, đứng xung quanh anh
ta. Tôi liếc qua Robbie chờ lệnh khai hỏa, anh ta cũng đang
nhắm khẩu CAR–15 vào đám địch quân.
Một tên trong
đám, có lẽ là cấp chỉ huy quay đầu nhìn quanh, tôi nhìn thấy
rõ ngôi sao đỏ trên nón cối anh ta đang đội. Nhìn thấy chiếc
trực thăng nằm ngửa vất vưởng trên đầu ngọn cây, tên chỉ huy
vừa chỉ tay vừa la lớn. Cùng lúc các khẩu súng của toán biệt
kích khai hỏa, tên chỉ huy ngã xuống. Tiếng đạn đại liên
M–60 nổ chát chúa cùng với tiếng lựu đạn nổ vang dội khu
rừng, Tiểu Đội lính Bắc Việt bị đốn ngã. Trưởng toán biệt
kích Robbie đưa tay ra hiệu ngưng bắn, rồi ra lệnh rút đi
đến một điểm khác nơi hướng Bắc một triền núi, gần chiếc
trực thăng lâm nạn, lập vị trí phòng thủ trong đám cỏ tranh
cao. Nằm ẩn trong đám cỏ tranh, bọn tôi không quan sát được
xa, nghe tiếng địch quân kéo nhau tới bên kia triền núi bắn
bâng quơ vào những cành cây trên đầu toán biệt kích. Một
nhân viên phi hành đoàn sợ hãi, run lẩy bẩy. Tôi sợ anh ta
nổ súng bất ngờ, lộ vị trí đang trú ẩn nên bò lại vỗ lên vai
anh ta trấn an.
Vài phút sau, trưởng toán biệt kích
Robbie bò lại nói nhỏ vào tai tôi, Đại Đội xung kích đã vào
đến nơi, tất cả theo anh ta di chuyển lên hướng Bắc. Khi
chúng tôi ra khỏi chỗ trú ẩn, nghe được tiếng Việt, địch
quân la hét, gọi nhau um xùm, rồi có tiếng súng nổ phiá
trước. Graves nói với tôi, tình cờ gặp một tên địch, anh
Thiếu uý LLĐB/VN nói “Chúng tôi không có vũ khí”, rồi Graves
và anh Thiếu uý LLĐB/VN nổ súng giết chết tên địch. Tôi băn
khoăn, tại sao mình không bắt sống địch quân?
Chúng
tôi tiếp tục đi, rồi xuống một sườn đồi về hướng đông toán
quân Bắc Việt. Tôi để ý Smitty có vẻ mệt mỏi vác khẩu đại
lên M–60 nên đổi khẩu CAR–15 ngắn gọn cho anh ta. Toán quân
tiếp tục đi khoảng ba, bốn tiếng đồng hồ sau gặp Đại Đội
xung kích Việt Nam. Đại Đội này làm thành một tuyến phòng
thủ, bảo vệ một bãi đáp nhỏ bên một dòng suối, dưới chân
đồi.
Một trực thăng cỡ lớn CH–46 của TQLC/HK vào đón
toán biệt kích cùng phi hành đoàn chiếc trực thăng lâm nạn.
Khi chiếc CH–46 bốc lên cao, họ bắn đại liên xuống dưới loạn
xạ, coi bộ không cần biết có Đại Đội xung kích Việt Nam đang
ở xung quanh khu vực bãi đáp.
Chiếc trực thăng CH–46
đáp ở Đông Hà để lấy thêm nhiên liệu và quan sát những chỗ
trúng đạn. Lúc đó tôi mới khám phá ra, bộ quần áo rẻ tiền
“Cọp Vằn” biệt kích rách tả tơi. Một trực thăng khác thuộc
Phi Đoàn 281 bay đến đón chúng tôi, đưa về phi trường Phú
Bài.
Thiếu tá Smith đứng đón chúng tôi tại bãi đáp
trực thăng, ông vòng tay ôm vai tôi chúng mừng. Tất cả vào
trung tâm hành quân, thuyết trình chuyến đi vừa qua, sau đó
Thiếu tá “Bruiser” cho tất cả mọi người về căn cứ ở Đà Nẵng
nghỉ ngơi. Chúng tôi, người nào cũng được thưởng huy chương.
Robert J. “Mo” Moberg
Dallas, TX.
vđh dịch

thiên sứ micae – thánh bổn mạng sđnd qlvnch


|
|

hình nền: thắng cảnh đẹp thiên nhiên hùng vĩ. Để xem được trang web này một cách hoàn hảo, máy của bạn cần được trang bị chương trình Microsoft Internet Explorer (MSIE) Ấn bản 9 hay cao hơn hoặc những chương trình Web Browsers làm việc được với HTML–5 hay cao hơn.
nnguồn: internet eMail by tqh chuyển
Đăng ngày Thứ
Sáu, June 27, 2025
tkd. Khoá 10A–72/SQTB/ĐĐ, ĐĐ11/TĐ1ND, QLVNCH